Mặc thiếu gia anh đã bị bắt full

Căn bạn dạng không để ý đến cơ thể của bạn dạng thân chút nào.Mộ Thiển cảm giác hơi cạnh tranh chịu, ở trên chóng vẫn thấy choáng váng.Nhưng nhìn bóng sườn lưng của khoác Cảnh Thâm trở về với cô, cô biết người bầy ông đó trong trái tim nhất định cảm xúc không thoải mái.Cô ấy không thể đứng lên vì sợ dịch rời quá nhiều sẽ gây nên nôn mửa bắt buộc cô ấy chỉ di chuyển khung hình xung quanh với vươn tay ra nuốm lấy tay của mặc Cảnh Thâm.Bởi do Mặc Cảnh thâm nám đứng phương pháp giường một chút, cô khá nghiêng người ra bên ngoài để nuốm tay anh và kết quả là vô tình ngã xuống đất.“A!”Mộ Thiển hét lên và Mặc Cảnh thâm ngay chớp nhoáng phản ứng lại.Vừa quay đầu lại vẫn thấy cô ngã ra khỏi giường, anh liền nhanh chóng nắm đem cánh tay cô rồi lấy cô ôm vào vào lòng.“Cẩn thận!”Mặc Cảnh rạm bế chiêu tập Thiển ngồi xuống ở mép giường nhằm cô phụ thuộc vào vai anh.Chỉ không cảnh giác một chút đã khiến cho cô lộn nhèo đi rồi, mặc dù Mặc Cảnh thâm đỡ được nhưng hiện nay cô vẫn cảm giác chóng mặt.“Đừng động, nhằm em nhờ vào một lát!”Mộ Thiển nhắm mắt lại và nói nhỏ.Câu nói đó của cô khiến Mặc Cảnh Thâm không đủ can đảm cử động, thậm chí là còn không đủ can đảm thở dạn dĩ mà chỉ im lặng ôm lấy cô.Một thời gian lâu sau, tuyển mộ Thiển mới phản ứng lại tiếp nối mở đôi mắt ra cười cợt khổ: “Em không sao, anh đừng cảnh giác quá, em là tín đồ chứ bao gồm phải tờ giấy mong manh đâu.”Tâm trạng cô ấy tốt lên một chút và cũng không bao giờ quên pha trò cười.“Cô bé nhỏ ngốc này, em đừng bởi thế nữa.Anh hy vọng em có thể nghĩ cho phiên bản thân em những hơn. Bệnh mất ngủ gì chứ, sẽ luôn luôn có cách để chữa khỏi cho em.Mẹ em là thiếu chủ của Ẩn Tộc, bà ấy duy nhất định sẽ sở hữu được cách, hiểu không?” mặc Cảnh Thâm hoàn toàn tin rằng những người dân của Ẩn Tộc có thể chữa khỏi chứng mất ngủ của chiêu mộ Thiển.“Có thể, dĩ nhiên là gồm thể.”Mộ Thiển dìu dịu ôm eo khoác Cảnh thâm nám và phụ thuộc ngực anh, lặng lẽ lắng nghe nhịp đập của trái tim đểcảm thừa nhận khí chất rất gần gũi toát ra tự anh và mỉm mỉm cười mãn nguyện.“Chỉ đề xuất anh ở đây là tốt rồi.”Tâm ý của cô ấy ấy rất đối kháng giản, chỉ cần có Mặc Cảnh Thâm tại chỗ này thì mọi sự việc đều rất có thể giải quyết, ko cần bạn trong Ẩn Tộc bắt buộc ra tay.“Đừng nói nữa.”Chỉ cần đề cập đến sự việc này thì mặc Cảnh thâm nám thực sự lưỡng lự phải liên tục nói chuyện với chiêu tập Thiển như vậy nào.Anh đưa tay lên vỗ dịu cô, sử dụng lòng bàn tay to phủ lên đầu cô rồi vuốt lên mái tóc đen của cô: “Em vẫn còn đấy trẻ, con đường sau này vẫn tồn tại dài.Còn anh cũng đã sớm xem nhẹ việc đó rồi.”Đúng vậy, gồm Mộ Thiển là vẫn đủ rồi.Nửa cuộc sống anh, bên họ Mặc đã hình thành quá nhiều áp lực khiến cho anh chỉ biết lao đầu vào quá trình làm ăn, thậm chí ngày nào thì cũng phải đo lường và lập mưu hoạch.Những ngày kia thật tẻ nhạt, mang Cảnh Thâm đã trải qua đều ngày mon vô nghĩa.Cho cho đến khi anh gặp mặt được tuyển mộ Thiển, phần đa thứ những đã biến hóa một phương pháp nhanh chóng.Lúc kia anh bắt đầu biết tình cảm này thật xinh tươi và đáng ao ước biết bao nhiêu.Đau đớn với hạnh phúc.Vào dịp đó mặc Cảnh Thâm mới thực sự biết trong cả khi anh có tương đối nhiều tiền, là người giàu duy nhất nước với có quyền lực tối cao thì cũng có dùng để gia công gì đâu chứ?Có điều sự vừa lòng về tinh thần hoàn toàn có thể khiến trung tâm hồn trở bắt buộc trống rỗng.Mà chính sự xuất hiện của chiêu mộ Thiển đã khiến anh biến hóa quá những cũng biến hóa cả xem xét trước đây của anh tạo cho anh hiểu rằng rằng bên trên đời này ngoài tiền tài và quyền lực thì vẫn tồn tại thứ khác đẹp tươi hơn siêu nhiều.“Anh đừng nói nữa, nhằm em yên ổn tĩnh nhưng mà ôm anh một chút.”Mặc Cảnh Thâm không thích Mộ Thiển nói bất cứ điều gì về tình hình điều trị bệnh lý của anh mà chiêu tập Thiển cũng không mong muốn nghe thấy khoác Cảnh thâm nám nói phần đông điều… vô nghĩa.Đúng vậy, mặc Cảnh thâm nám chỉ mong mỏi khuyên cô ấy rằng đừng cứu anh và tất nhiên Mộ Thiển đã cảm thấy đầy đủ lời đó thật vô nghĩa.Đã nên trả giá không ít như vậy thì việc điều trị sao rất có thể dừng lại được.“Được, anh không nói, không nói nữa.”Mặc Cảnh Thâm ko nói thêm gì nữa còn chiêu tập Thiển chỉ phụ thuộc vào vòng tay anh, hai bạn cứ yên lẽ như vậy này mặc dù không nói gì tuy thế họ đều thấy thật niềm hạnh phúc và đẹp nhất đẽ.“Anh biết không đang bao lần em mơ rằng chúng ta luôn có thể ôm nhau như vậy này.Nhưng mong mong đó cũng chỉ là lắp thêm hư vô, em chỉ mong mỏi được âm thầm lặng lẽ cảm nhận cuộc sống và cảm nhận lẫn nhau.”Mộ Thiển phụ thuộc vào người anh và nghiêng đầu quan sát tuyết rơi ngoại trừ cửa sổ.Những bông tuyết theo thứ tự rơi trên cửa sổ và một lớp tuyết đã hóa học thành gò trên mép cửa sổ.Nhớ lại cuộc chạm chán gỡ với khoác Cảnh thâm vào mùa đông năm ngoái.Giữa họ sẽ xảy ra không ít chuyện và cô ấy đã chia tay với mang Cảnh Thâm.Bây giờ ghi nhớ lại thật nhức xót dẫu vậy đó cũng là một trong những kỷ niệm cực nhọc quên.“Bây giờ không phải cũng giống như vậy sao? Nhưng bây giờ chúng ta hết sức tốt.”Mặc Cảnh thâm đáp lại một tiếng.Giọng nói êm ả hơn bao giờ hết cùng nó trong khi đem cho cho chiêu mộ Thiển sự nữ tính đã tích trữ trong vài ba thập kỷ qua.“Đúng vậy, hiện thời rất xuất sắc nhưng gồm thể… được bao thọ chứ?”Mộ Thiển mím môi, nhị tay núm chặt vào áo xống của anh: “Thâm à, em sợ, em khôn cùng sợ.Em hại một ngày nào kia anh sẽ không còn ở bên cạnh em.Anh gồm biết cảm hứng đó thế nào không? Em thực sự khôn cùng sợ.”Mộ Thiển bất ngờ rằng mình đã yêu một bạn sâu đậm mang đến vậy.Thứ tình yêu ấy nhiệt huyết dẫu vậy cũng làm cho tất cả những người ta cần đau khổ.“Ngốc ạ.”Trái tim mang Cảnh Thâm đột nhiên đau nhói, mỗi tiếng nói của cô những chạm mang đến trái tim anh ấy khiến cho anh thấy cực nhọc chịu.Giống như bị một bàn tay nỗ lực lấy khiến cho anh ấy ko thở được.Trái tim nhẹ nhàng run lên rồi thắt lại, nỗi nhức lan mang lại lục che ngũ tạng thậm chí còn từng lỗ chân lông đều cảm thấy đau.“Đừng nghĩ các nữa.Anh đã cho người đi tìm người mẹ của em rồi, tin là không bao lâu nữa sẽ có hiệu quả thôi.Tới cơ hội đó em sẽ không còn sao hết, chớ sợ nữa.”Mặc Cảnh Thâm yên ủi Mộ Thiển.Nhưng trong tim vẫn thấy lo lắng, lo sợ rằng sẽ không kiếm được Thượng quan tiền Uyển Nhi.Trong trong những năm qua đã gồm vô số bạn đã tra cứu kiếm tăm tích của Thượng quan Uyển Nhi nhưng cuối cùng vẫn không có bất kì ai tìm thấy bà ta.Có thể nói là đang ra đi không dấu vết.Nếu như bà ta không mở ra thì e rằng với năng lượng của chính anh ấy cũng ko có tính năng gì nhiều.Đây là điều mà mặc Cảnh Thâm lo ngại nhất.“Em ý muốn về nhà.”Mộ Thiển đột nhiên nói. “Trở về vật gì chứ? hiện nay em vẫn còn đó rất yếu đề xuất phải sinh sống lại viện.Ngoan nào, đừng làm mưa làm gió nữa, nghe lời biết chưa nào? Từ nay trở đi anh sẽ luôn luôn ở sát bên em, sẽ không còn để em phải đơn độc nữa.”Bản thân anh xót xa cho chủ yếu người thanh nữ của mình.Ngay cả khi từ quăng quật mọi sản phẩm thì anh ấy cũng trở thành không lúc nào bỏ mộ Thiển.“Không, em ý muốn về nhà.”Mộ Thiển đang hành động như một đứa trẻ em nhưng trong cả khi cô bao gồm làm nũng thì giọng nói của cô ấy vẫn khôn xiết yếu ớt, điều ấy thực sự khiến Mặc Cảnh thâm nám lo lắng.“Sao càng béo càng bướng bỉnh như vậy, em ko nghe lời anh nói sao?”Anh cúi tín đồ nhìn chằm chằm cô rồi vươn tay ra véo vào mũi cô: “Còn không nghe lời nữa, đợi em khỏe rồi chớ trách anh phát em.”Cái call là ‘trừng phạt’ trong lòng hai người ví dụ hiểu là gồm ý gì.Mộ Thiển mỉm cười: “Này, trong đầu anh vẫn nghĩ gì vậy? Đàn ông trái nhiên phần nhiều là người dân có “đức hạnh”.”“Ai nói vậy?”Mặc Cảnh Thâm mau chóng phản bác: “Những người đàn ông khác thì anh chần chừ nhưng trong lòng anh chỉ bao gồm em.”“Vâng, chỉ có em.Anh sẽ khao khát khung hình em đúng không?”“Vậy thì sao? Anh chỉ khao khát có mình em thôi.”Anh ôm lấy Mộ Thiển cằm phụ thuộc vào đầu cô rồi thở dài: “Thiển à, em nhất định đề xuất mau khỏe lại.Nghiên Nghiên và Tiểu Bảo đã và đang mười tuổi rồi, sắp phải vật lộn với việc học nặng nề hà rồi, chúng phải em mau về nhà để phía dẫn các con làm bài bác tập.Trong thời hạn em vắng công ty hai đứa trẻ càng ngày càng không nghe lời rồi.”.