Một thế giới khác nguyễn ngọc hoài

– Các vong linh có chết đi hay đầu thai sang một dạng khác không? vì nếu như không thì giờ thế này nhung nhúc các vong linh, có hàng tỷ tỷ vong linh vì cứ 100 năm thì toàn bộ dân số thế giới ở hiện tại đã bị thay bởi dân số mới tinh.

Bạn đang xem: Một thế giới khác nguyễn ngọc hoài

Với năng lực ngoại cảm của mình tác giả muốn tìm ra những câu trả lời trên để cho người đời hiểu hơn về thế giới bên kia, để không lẫn lộn giữa ngoại cảm chân chính và mê tín dị đoan.

*

Tiếc là mong muốn là vậy nhưng cả cuốn sách tác giả lại sa đà vào tình trạng giống như các nhà ngoại cảm khác là kể lại các hành trình đi tìm mộ liệt sĩ. Kết thúc cuốn sách người đọc vẫn không có được câu trả lời, chỉ có một khẳng định là có tồn tại một thế giới như vậy.

Ngay từ đầu tác giả đã nêu ra một vấn đề là bản thân những vong hồn cũng chỉ có những kiến thức như lúc họ sống, họ chẳng có quyền hành gì khủng khiếp có thể tác động lên thế giới đang sống này. Họ cũng không biết gì nhiều về thế giới họ đang tồn tại.

Điều này là có thể dự đoán được vì nếu như chỉ đơn giản là hỏi những vong linh về thế giới của họ thì thế giới đó hiện đã rất rõ ràng đối với những người đang sống rồi vì hàng ngàn năm qua các nhà ngoại cảm có khả năng giao tiếp với vong linh cả thế giới này cũng không hề ít mà tới giờ chúng ta cũng rất mông lung về thế giới đó.

Và đôi khi biết rõ cũng chưa chắc đã là tốt; có nhiều thứ thà không biết còn hơn.

Nếu như ta biết rằng trong nhà của ta kể cả những nơi riêng tư nhất đều vất vưởng những vong hồn và họ cũng đang có những nhu cầu chẳng khác gì người sống như ăn uống, tình dục,…thì chắc cuộc sống của chúng ta sẽ bị đảo lộn hoàn toàn.

Tác giả bảo là mỗi lần tắm thì phải mặc cả quần áo mà tắm, khi thay quần áo thì thay mau mau chóng vì lúc nào cũng như có ai đang theo dõi. Sống vậy cũng khổ thật.

Xem thêm: Chòm Sao Được Nhiều Người Yêu Thầm Nhất, Khám Phá Top 6

Cái thế giới bên kia quả là phức tạp, nó có tồn tại đấy nhưng lại phức tạp đến mức mà khó dùng logic để suy luận. Theo như “Hành trình về phương đông” thì thế giới bên kia chia ra làm nhiều thế giới mà mỗi linh hồn tùy thuộc vào cuộc sống của họ lúc sống mà chết đi thành các linh hồn để vào các thế giới khác nhau căn cứ vào vào tần số dao động của linh hồn phù hợp với tần số dao động của thế giới tương ứng. Tần số càng cao thì càng tốt, thấp nhất thì là quỷ, giữa giữa có hình dạng như lúc sống, trên cùng là các vị như jesu, Mohamet,… Đây là lập luận được đánh giá cao nhất hiện nay.

Theo “Tàng thư về sống chết” thì quan trọng nhất là giai đoạn cận chết. Người chết nếu được chỉ dẫn thì anh ta sẽ chết thanh thản nhờ vậy anh ta sẽ không cố bám vào thế giới này nữa để có thể nhanh chóng chuyển sang kiếp khác. Những người chết bất thình lình hay chết trẻ thường cứ tiếc nuối thân xác và thế giới mà người đó vẫn còn nhiều ham muốn; và vì vậy mà họ chậm được đầu thai hơn. Vì vậy sách bảo rằng nửa cuối đời người nên nghiên cứu về cái chết để sao chết cho ngon lành vì nó quá quan trọng.

Các vong linh hiện hữu như thời điểm lúc họ chết đi. Người nào chết trẻ thì vong linh trẻ, chết già thì vong linh già, chết vì tai nạn thì có trạng thái như lúc tai nạn. Thế nên trong sách, tác giả gặp cả những người chết cả chục năm trước, họ vẫn cứ như vậy, có những vẻ mặt buồn thảm, vật vờ, và hiện lên bất cứ đâu theo ý nghĩ.

Những vong linh thậm chí con yêu và ghen theo như sách có kể ra tình huống của chính tác giả. Nếu đã biết ghen và yêu thì đương nhiên họ phải có cảm xúc và ham muốn giống như những người đang sống. Thế giới mà người ta không già đi, có thể di chuyển tới bất cứ đâu theo ý nghĩ, có thể bay lượn, có thể yêu đương,..thì đúng là một thế giới đáng sống :P.

Có một điểm hơi mâu thuẫn là những vong linh liệt sĩ sao còn vương vấn tới hài cốt? vì nó chỉ là phần mà linh hồn cư trú tạm thời lúc còn sống, sao lại quá coi trọng tới vậy. Ngoài ra những vong linh chết vì bảo vệ tổ quốc là những cái chết rất cao đẹp vì vậy họ sẽ phải được đầu thai sớm sao lại vẫn cứ tồn tại như một vong linh cả vài chục năm qua? Chẳng nhẽ những linh hồn đó cứ thế mãi mãi, mãi mãi mà không thay đổi gì sao?

Cũng có thể đã có những phát kiến về thế giới bên kia nhưng người ta không dám công bố vì nó ảnh hưởng tới thế giới người sống. Làm đảo lộn thế giới người sống với những thông tin mà không để làm gì thì thực sự không cần thiết.

Có một thực tế là trí nhớ của ta có hạn. Thử hỏi bằng giờ này tuần trước chúng ta đang làm gì thì chúng ta cũng khó mà nhớ được. Chính vì vậy quá khứ tồn tại hay không đều là bắt nguồn từ trí nhớ. Nếu như chúng ta mất trí nhờ hoàn toàn về quá khứ thì chúng ta sẽ thấy rằng từ hiện tại đổ về trước chúng ta không hề tồn tại.

Tương tự như vậy, linh hồn chúng ta đang cư trú tại thân xác này có thể đã qua rất nhiều kiếp sống nhưng luôn luôn chúng ta chỉ biết có khoảng đời hiện tại mà không nhớ gì về thời điểm trước khi sing ra. Chúng ta không nhớ gì về cuộc sống trước khi sinh ra không có nghĩa là chúng ta không tồn tại, mà chẳng qua chúng ta đã quên mà thôi. Nó cũng giống như là ta không nhớ gì về lúc này tuần trước nhưng thực sự là chúng ta có sống tại thời điểm đó.

Câu trả lời cho các câu hỏi về thế giới bên kia đáng giá hàng tỷ tỷ đô la nhưng có vẻ như là chúng ta chỉ nên biết về nó đủ để kiếp sống này chúng ta sống có trách nhiệm hơn và đối diện với cái chết một cách nhẹ nhàng hơn.